Saturday, September 2, 2017

Dòng sông thơ ấu

Thúy Lan (武氏翠蘭)

Ngoại bệnh nặng, mẹ vội vàng sắp xếp về thăm. Chuyến đi năm ấy có tôi theo cùng vì mẹ nói lần này chắc sẽ nhiều việc hệ trọng. Ba tôi vì công việc nên đành ở nhà mặc dù trước đó ông cũng đã ậm ừ “để coi”. Công việc ba tôi tính lương theo ngày, hôm nào có làm thì được lãnh lương, hôm nào nghỉ thì coi như bỏ. Vì vậy nếu nghỉ làm để về Việt Nam mà chưa biết sẽ ở lại lâu mau, ba tôi sợ sau đó sẽ không kiếm đâu ra tiền cho cả nhà chi tiêu. Nhưng tôi biết còn một lý do khác nữa mà ba tôi không tiện nói ra, đó là về bển ba nói không ai hiểu, ba cũng không hiểu người ta nói gì nên nghĩ cảnh ngồi không, rồi đi ra đi vào thì cũng ngại.

Nhà ngoại tôi nằm trên cù lao sông cái, muốn qua phải đi bằng phà mới được. Gọi là sông cái vì như mẹ tôi có lần giải thích bởi đó là một con sông lớn, là nhánh sông chính. Từ con sông này trôi về phía hạ lưu sẽ còn chia làm nhiều nhánh con nữa rồi mới đổ ra biển, trông giống như một bàn tay xòe ra năm ngón vậy. Mà đúng là nó rộng lớn thật, trên con sông ấy, chiếc phà chở mẹ con tôi trông nhỏ bé làm sao, cứ như một chiếc lá khô, bập bềnh bập bềnh theo sóng nước.

Ngoại tôi sinh được hai người con, là mẹ và dì tôi. Dì tôi tuy đã đi lấy chồng mấy năm nay rồi nhưng nhờ ở gần nên cũng thường chạy qua chạy lại thăm nom. Lần này nhắm chừng ngoại yếu đi nhiều, dì tôi nói với dượng chuyển về ở hẳn với bà luôn cho tiện chăm sóc. Thấy hai mẹ con tôi về tới, ngoại tôi mừng lắm, dường như quên hết bệnh tật. Ngoài những phần quà mà mẹ tôi mang từ bên Đài Loan, ngoại tôi còn nói dì đi mua thêm rất nhiều bánh kẹo để phát cho tụi trẻ con hàng xóm. Với tôi vậy là đã hơn mười năm trôi qua tôi mới lại được về thăm Việt Nam, và là lần thứ ba tôi được gặp ngoại. Như mẹ tôi kể thì lần đầu tiên đó là khi tôi mới hơn một tuổi. Bấy giờ còn có cả ba tôi nữa và chúng tôi đã ở lại nhà ngoại khá lâu nhưng tiếc là vì tôi còn quá nhỏ nên không nhớ được gì. Còn lần thứ hai tôi gặp ngoại là khi mẹ tôi đưa bà sang Đài Loan chơi. Lúc ấy tôi cũng không nói chuyện được với ngoại nhiều nhưng tôi có ấn tượng rất rõ rằng ngoại tôi nấu ăn rất ngon, nhất là các món bún. Tôi trông ngoại tôi thật đặc biệt, không giống bất cứ người bà nào mà tôi đã gặp qua, cả dung mạo lẫn cung cách. Tôi đối với ngoại đó là một cảm giác vừa xa lạ, vừa thân quen, vừa ái ngại vừa níu kéo. Lần thứ ba này trông ngoại tôi đã già và ốm đi nhiều. Cả ngày ngoại nằm ở trên giường, nhưng khuôn mặt dường như đang toát lên niềm rạng rỡ. Ngoại vẫn thường vẫy tay kêu tôi lại ngồi cạnh giường và xoa xoa nắn nắn người tôi, rồi ngoại nói gì đó mà tôi không hiểu được. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn cảm thấy tiếc nuối lẫn chút uất ức vì đã không thể hiểu được lời của ngoại. Bàn tay tôi vuốt dọc theo cánh tay của bà, khẽ nắm lấy phần da mỏng tòn ten bên dưới để cảm nhận được một sự mềm mại, mát rượi đến thân thương.

Ở nhà ngoại mấy hôm tôi cũng thấy buồn. Có lẽ vì cuộc sống nơi đây không quen thuộc với tôi. Bên Đài Loan, nhà tôi cũng ở quê nhưng trông hiện đại hơn thế này nhiều. Với lại, cũng một phần vì chuyện sức khỏe của bà ngoại mà cả ngày chẳng ai nói cười chi cả. Thấy tôi ủ rũ, ba đứa em họ con của dì bèn rủ tôi sang bên vườn trái cây nhà nó chơi. Từ nhà ngoại qua đó lại phải đi bằng xuồng máy, điều mà tôi không hứng thú lắm, nhưng tôi cũng muốn đi cho biết. Thằng Hai làm nhiệm vụ lái chính, con Ba với con Út có vẻ đã rất quen thuộc với sông nước nên cứ loi nhoi làm xuồng cứ lắc qua lắc lại, coi mòi như muốn dọa chết tôi hay sao ấy. Hai tay tôi bám chặt lấy thành xuồng mà vẫn không hết sợ. Chúng tôi qua tới nơi thì hái trái cây ăn rồi bày trò chơi trốn tìm. Thằng Hai cứ ra hiệu xúi tôi trèo lên mấy nhánh cây chôm chôm mà nấp. Quả nhiên trên ấy rất kín đáo, chỉ có mỗi con Út dáng vẻ lanh lẹn là có thể dễ dàng tìm thấy tôi mà thôi. Những khi như thế, nó lại cười nắc nẻ tỏ ý khoái chí lắm. Tôi nghe nó cười mà phải cười theo, trong tôi như trở lại với sự hồn nhiên vốn dĩ của mình.

Rồi cả bọn lại kéo nhau ra đến bờ sông cái, ngóng gió thổi ào ào mát rượi. Tôi thấy con sông không có gì là thơ mộng cả, nước đục ngầu, không xanh biếc như như trong những bài văn mà tôi học ở trường. Nhưng nó mang lại cho tôi một cảm giác rất kì lạ, một sự gần gũi, bình yên và tự do trong sâu thẳm tâm hồn. Tôi hít một hơi thật sâu rồi từ từ nhắm mắt lại. Mát quá! Tôi nhận ra đâu đó trong gió sông những mùi hương mà tôi cũng chỉ vừa được biết. Này là mùi của bùn đất, của phèn chua, và cả mùi hương trái cây trong vườn của dì, của ngoại. Đang miên man thì tôi bị đánh thức bởi tiếng réo gọi í ới từ ba đứa em họ. Có vẻ như tụi nó muốn rủ tôi tắm sông thì phải. Tôi kinh hãi lắc đầu nguầy nguậy vì tôi chưa từng làm thế bao giờ, mặc dù tôi cũng đã được học bơi trong bể bơi bên Đài Loan. Ba đứa em tôi lần lượt từ lớn tới bé, tụi nó leo lên một nhành cây gần bờ rồi nhảy ùm ùm xuống sông. Bọn chúng trông có vẻ thích thú lắm làm tôi cũng muốn được hòa mình trong dòng sông như tụi nó. Tôi chợt nhận ra con sông như chính là một phần của cuộc đời người dân quê nơi đây, màu của sông cũng là màu da màu thịt của mấy đứa em tôi, sâm sẫm, ngăm ngăm, đậm đà chất phát. Tôi nhớ đến mẹ và tự hỏi có lẽ ngày xưa mẹ tôi cũng đã từng sống với một tuổi thơ dân dã, hồn nhiên như những đứa em tôi bây giờ. Nhưng vì sao chưa lúc nào mẹ kể cho tôi nghe về những kỉ niệm tuyệt vời đến vậy. Dòng sông của thời thơ ấu mẹ tôi còn cất giữ nơi đâu.

Một thời gian sau, ngoại tôi yếu hẳn rồi ra đi. Họ hàng đưa ngoại tôi ra nghĩa trang bằng xuồng ba lá. Tôi không tưởng tượng được làm sao người ta có thể đưa ngoại tôi lên một con thuyền nhỏ bé tròng trành và mong manh như thế. Rồi mọi việc cũng ổn, ngoại tôi đi trước, theo sau là một đoàn tầm gần chục chiếc thuyền nối đuôi nhau. Tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng đàn nhị cứ ò e não lòng cả một khúc sông. Ngồi bên mẹ, tôi thấy mẹ lặng thinh, không khóc mà nước mắt chảy dài. Tôi ôm tay mẹ, đưa mắt nhìn ra xa xăm, dòng sông êm ả quá, những con sóng trên sông cứ nhịp nhàng đưa ngoại tôi đi mãi.

Rồi cũng tới ngày hai mẹ con tôi phải quay lại Đài Loan. Cũng vẫn là con sông ngày nào đón chúng tôi về với quê hương nhưng giờ đây nó đang đóng vai làm người đưa tiễn. Mặt sông nhấp nhô, con phà nhỏ chòng chành, lựa sóng chầm chập đi tới trong tiếng máy lụp bụp lụp bụp.
– Sao mà lần này sóng to vậy mẹ? – Tôi thấy lạ nên hỏi.
– Ừ, do bây giờ đang là lúc nước lớn, mực nước dâng cao, thêm có gió mạnh nên sông mới nhiều sóng như vậy đó con.
– Rồi chừng nào mình lại về đây nữa mẹ? – Bất giác lòng tôi trào dâng một nỗi niềm lưu luyến. Những ngày vừa qua thật khác với cuộc sống thường nhật của tôi làm tôi chưa muốn vội rời xa chút nào hết.
– Chắc là sẽ không bao giờ nữa, ờ… hoặc là… rất lâu nữa, con à?
– Ủa sao vậy mẹ? – Tôi nghe mẹ nói mà ngạc nhiên hết sức.
– Bà mất rồi, mẹ và dì cũng đã định sẽ bán căn nhà cũ của ngoại đi vì giờ không còn ai ở đó nữa. Mẹ con mình nếu có về thì ở đâu hả con?
– Dạ thì mình ở nhà dì. – Tôi nói, giọng như nghẹn lại.
– Thôi, sau này lớn rồi con sẽ hiểu.
Mẹ vuốt nhẹ tóc tôi, ôm tôi nép sát vào người. Tôi thấy lòng mình buồn mênh mang, tôi cũng mong mẹ tôi vì buồn nên mới nói vậy. Tôi thấy nhớ cái cảm giác bình yên khi ngồi bên bờ sông cái, nhắm mắt cho gió sông ùa vào mặt mát rười rượi, hay những lúc chơi trốn tìm với mấy đứa em. Tôi nhớ sự nhiệt tình của thằng Hai, cái rụt rè của con Ba và tiếng cười nắc nẻ của con Út. Tất cả, tất cả, thật giản dị và gần gũi biết bao nhiêu. Tôi ước mong một ngày sẽ được trở lại nơi đây để cùng mấy đứa em tôi tắm sông, đi cầu khỉ và chơi lại trò chơi trốn tìm trong vườn chôm chôm trĩu quả.

Wednesday, July 26, 2017

Nhặt

(nguồn: manhhai)


Các bài thơ này nhặt được ở ĐTVT + SGU Confessions, thấy cũng hay hay nên giữ lại. Xin được chép nguyên văn, nếu các tác giả có vô tình đi ngang qua, xin để lại đôi lời.💖💖💖


#cfs3548
Thân yêu quý mến thương tặng: Nhạc Linh Nhung Tiên Hậu cùng các cựu/đương nhiệm BCH Đoàn khoa, LCH Khoa ĐTVT. Chúc mọi người thành công và hẹn gặp lại!

Ta chia tay xa khung trời thương nhớ
Nơi thanh xuân nồng ấm với thanh xuân
Đã từng yêu từng e ấp trong ngần
Thời hoa đỏ biết khi nào gặp lại

Cây đàn xưa, bài ca, hàng ghế đá
Lá me rơi ai xếp tặng vần thơ
Và còn đâu một góc phố đợi chờ
Giờ tan học, bức thư tình... quên đưa (bâng khuâng)

Rồi mai đây...
Mưa lao xao, ngược chiều cơn gió
Kỉ niệm ùa về, từng sợi nhớ sợi thương
Nơi anh đi qua sẽ còn em tiếp bước
Như trái tim mình yêu mãi những ngày xanh

Ở trong em và cả ở trong anh
Là ngọn lửa cháy lên bao ngọn lửa
Ôi tuổi trẻ đam mê và khát vọng
Như trái tim mình vang mãi khúc ngày xanh

Ta chia tay mang theo lời thề hẹn
Cùng thanh xuân giữ trọn một thanh xuân
Để được yêu được e ấp trong ngần
Nhìn hoa đỏ ước mong tìm ngày xưa.
#Scorpio


#12
18/02/2017 10:23:35


Có một miền quê tôi chưa từng được đến
Chỉ mơ qua kí ức một lần quen
Có người con gái tôi chưa từng gặp mặt
Lỡ thương rồi, mang nỗi nhớ không tên.

Đồng Tháp ơi, mênh mông mùa nước nổi
Em bơi xuồng sóng sánh nhịp phù sa
Nón lá nghiêng nghiêng vàng điên điển trổ
Gió bấc ru sầu câu vọng cổ đêm đêm.

Từ Hồng Ngự cánh cò mãi về đâu
Nhớ ghé thăm quê bạn mình Sa Đéc
Qua Cao Lãnh, Tràm Chim xuôi dòng kênh xanh mát
Đón nắng xuân về tươi thắm những làng hoa

Sắc sen hồng đẹp màu áo bà ba
Giữa quê hương Tháp Mười da diết
Tôi biết tôi mang tình em tha thiết
Bâng khuâng hương tràm ôm nỗi nhớ xôn xao.

Tặng L. Ng. (khoa ĐTVT)

Tớ đăng bên SGU confession nhưng hình như chưa tới được địa chỉ người nhận nên xin phép đăng lại ở đây. Hi vọng bạn ấy sẽ đọc được.
Cảm ơn ad đã chiếu cố nhé!
--------------------------
T.T



#9
23/08/2016 0:44:14


"Hẻm nhỏ chiều hôm

Hẻm nhỏ chiều hôm
Nơi giăng đầy sắc hoa màu tím
Nhưng không là màu tím hoa sim
Cũng chẳng phải của ti-gôn đã khô đi dòng lệ
Tôi vẫn đi ngang qua
Căn nhà cuối phố
Trong hẻm nhỏ chiều hôm
Nơi giăng đầy sắc hoa màu tím
Nàng ở đâu sao tôi chẳng còn được thấy
Trong kí ức
Điêu tàn
Hoang phế
Hư vô
Tôi lo sợ
Chuyến xe hoa nào vội vã
Đưa nàng về nhà chồng
Tôi lo sợ trái tim mình sẽ trở thành hoang vắng
Như căn nhà không còn bóng dáng nàng
Trong hẻm nhỏ chiều hôm
Giăng đầy sắc hoa màu tím
Chỉ toàn là màu tím
Những hoàng hôn.
...

Gửi tới nữ chung khoa mới chuyển nhà trọ. Haiza, viết cho… buồn vậy thôi chứ hoàn cảnh thực sự nó không có bi đát như vạizzz, chỉ là tiệm cận bi đát mừ thôi. Mong ad thương đăng giùm cho tui thơ thẩn chút, cũng tại tui lỡ tương tư mất rồi.."
--------------------------


#7
08/08/2016 23:22:53


"Bẽ bàng

Người ơi...
Tôi mãi chờ mong một kiếp người
Thiệp hồng báo hỉ lứa đôi mươi
Có phải người còn thương tôi lắm
Nỡ đành xé bỏ nát hồn tôi?

Thôi tiếc làm chi một chữ tình
Thế gian hờn dỗi với điêu linh
Tôi biết người còn thương tôi lắm
Cũng giống như tôi khóc một mình

Ơi hỡi tình ơi hãy ngủ yên
Cơn say nồng ấm giấc triền miên
Hồn người yêu lắm tôi yêu lắm
Ôm xuống mồ sâu tiếng độc huyền"

--------------
ps: thơ ai làm vậy @@ lần sau nhớ ghi địa chỉ gửi hoặc địa chỉ nhận nhé   không là ứ post đâu

(nguồn: manhhai)


Chuyến tàu về Đài Bắc 回臺北的火車

Võ Thị Thùy Lan (Thúy Lan)
TLAM2016 (http://tlam.sea.taipei/2016/06/01/chuyen-tau-ve-dai-bac/)


Sân ga buổi sáng cuối tuần trông tất bật hẳn lên, người người đều muốn nhanh chóng lên tàu trở về các thành phố lớn sau những ngày thư giãn tại quê nhà. Hai mẹ con nàng rốt cuộc cũng đã tìm được chỗ ngồi của mình. Tàu chuyển bánh một lúc lâu sau thì mọi thứ mới được ổn định. Cả toa xe không còn chiếc ghế trống, nhưng không gian vẫn giữ được sự im ắng, tĩnh lặng. Khách đi tàu dường như ai cũng có những câu chuyện, những dòng suy nghĩ của riêng mình để mà theo đuổi. Từ lúc lên tàu đến giờ hai mẹ con nàng vẫn chưa nói với nhau câu nào. Những cảnh vật bên ngoài ô cửa sổ cứ vùn vụt lướt qua, chưa kịp nhận ra thì đã trôi về sau mất hút. Cũng đã gần nửa tháng nay rồi nàng mới gặp lại con. Nàng muốn nói nhiều điều, nhưng hôm nay trong lòng nàng cứ nôn nao, buồn vui lẫn lộn.

***

Mùi cơm thơm thoang thoảng bất giác làm nàng chạnh lòng mà rơm rớm nước mắt. Hay là tại bởi khói bếp chẳng biết thương nàng mà cứ làm nàng cay xè mắt mãi. Vừa mới buổi chiều nay, nàng biết tin sắp được làm mẹ. Ôi còn hạnh phúc nào bằng! Mẹ chồng nàng cũng vui mừng khôn xiết. Bà nhanh nhảu ra tiệm mua liền mấy cân gạo thơm gọi là để mừng đứa cháu nội đầu lòng. Về phần mình, nàng vẫn chưa kịp báo tin cho bên nhà, thôi cứ đợi sáng mai vậy, chắc hẳn cha mẹ nàng sẽ sốt ruột mà lo cho nàng lắm đây! Rồi còn chồng nàng… “Rầm!” tiếng cánh cửa bếp đập mạnh vào tường làm nàng giật mình, chưa kịp định thần lại thì bóng dáng chồng khệnh khạng bước vào, hơi rượu phả vào gian bếp nồng nặc. Tối nay hắn lại uống say. Như mọi lần, nàng gác vội đôi đũa bếp trong tay, khẽ lùi dần về phía cửa sau, chân bước ra rồi mà khuôn mặt vẫn còn nép sau tấm cửa sợ hãi chờ xem thái độ của chồng. Gã loạng choạng lao tới, chụp lấy một thanh củi gỗ gần đó. Nàng vụt chạy đi. Chồng nàng vốn thường ngày cũng là kẻ cần cù, chân chất, chỉ mỗi tội nghiện rượu nặng mà cứ mỗi khi say lại muốn kiếm người sinh sự. Lẽ dĩ nhiên chẳng ai thèm chấp thằng say làm gì, hắn bực bội quay về nhà đánh vợ cho thỏa. Nàng trở thành công cụ cho hắn giã rượu. Đêm nay nàng lại chạy đi trong sợ hãi tột cùng, bóng lão chồng cứ loáng thoáng phía sau, chập chờn dưới ánh trăng khuya. Nàng chạy ngược lên phía lưng đồi, cho đến khi mệt quá, ngồi bệt xuống mới phát hiện ra là đã tới nghĩa trang của làng. Nàng nép mình bên một ngôi mộ cổ, hồi hộp chờ bóng chồng loạng choạng bước qua, tim nàng như ngừng đập. Một lúc sau cảnh vật trở lại lặng im, cô tịch, mờ mờ ảo ảo trong làn sương lạnh lẽo liêu trai. Nàng muốn khóc mà không dám khóc, muốn khóc mà không khóc được. Cứ nghĩ chỉ có nước quyên sinh mới có thể chấm dứt mọi khổ đau mà nàng phải đang chịu đựng. Nàng chợt đưa tay xoa bụng, cảm nghĩ sắp được làm mẹ giúp nàng trở nên mạnh mẽ và quyết liệt. Đột nhiên nàng nghe như có tiếng người gọi tên mình vang vọng đâu đây. Tiếng gọi nghe xa xăm xen lẫn với tiếng khóc trong đêm trăng kì ảo giữa nghĩa trang làm nàng cảm thấy rờn rợn. Tiếng khóc rưng rức như mỗi lúc một gần. Nàng mở to mắt, khẽ mím môi, đưa tay nắm chặt lấy gấu áo. Định thần trở lại, nàng nhận ra đó là tiếng của mẹ chồng đang đi tìm nàng. Nước mắt bỗng ực ra, nàng vội đứng lên, chạy lại ôm lấy bà mà khóc nức.

***

Chỉ mới vừa chớm thu, tiết trời se se lạnh làm tăng nét xanh tươi cho cây cỏ. Từng ngọn đồi, dãy núi cứ nhấp nhô uốn lượn, lướt qua ô cửa sổ con tàu. Người con gái khẽ cầm lấy bàn tay gầy gầy của mẹ, mân mê những đường gân xanh lộ rõ dưới làn da mát mịn. Như được đánh thức khỏi cơn mộng du, nàng quay lại nhìn con khẽ mỉm cười. Trong đôi mắt vốn dĩ chứa đựng những khổ đau ấy bây giờ đang đong đầy hạnh phúc. Nàng vui vì đứa con gái xinh đẹp của mình nay đã lớn, đã trưởng thành và càng vui hơn khi nàng biết rằng một tương lai rộng mở đang chờ con mình phía trước. Nhớ lại ngày xưa bằng tuổi con, nàng đã phải sửa soạn bước lên xe hoa về nhà chồng. Người đàn ông ấy, nàng chưa từng quen biết. Người đàn ông ấy, nàng chưa từng thân thuộc. Cuộc hôn nhân nhờ vào mai mốt, không đẹp lung linh, không lãng mạn như những cuốn tiểu thuyết mà mấy đứa bạn vẫn thường hay cho nàng mượn đọc. Thôi kệ! Chỉ mong đó là một người tử tế. Rồi mọi việc diễn ra trong tiếng thở than của số phận. Năm con lên tám, nàng không còn ở trong căn nhà đó nữa, hay đúng hơn là không thể ở trong căn nhà đó được nữa. Để tiện gặp con, nàng thuê một căn phòng trọ nhỏ gần đó, hàng ngày nhận gia công bao da cho các xưởng ghế sô-pha trong thị trấn. Một người công nhân trọng tuổi làm nhiệm vụ vận chuyển lâu lâu có dịp lại ghé nàng để đưa nguyên liệu và lấy thành phẩm. Lần hồi, câu chuyện của cả hai cũng trở nên gần gũi, người công nhân ấy từ xót thương nàng mà có ý muốn chở che. Nhưng nàng thương con nên cứ từ chối mãi. Vả lại trong thâm tâm, ngọn lửa lòng trong nàng từ lâu đã không còn chút hơi ấm nào nữa rồi. Chồng nàng tuy đã li hôn, nhưng không việc gì của nàng mà hắn ta không biết. Bữa nọ thấy người ta đến nhận hàng, hắn còn vác dao lớn sang đòi giết cả hai. Đứa con gái nhỏ của nàng sợ quá cứ chạy theo khóc ré, vừa khóc vừa gọi ba nó. Nước mắt đã làm mềm cánh tay đang gồng chặt của kẻ cuồng ghen. Buông con dao rơi thịch xuống nền nhà, hắn cũng ngồi bệt xuống ôm lấy con mà khóc.

***

Hôm rồi, chồng qua nói với nàng tuần sau sang nhà đưa con lên Đài Bắc nhập học.
– Sao mình không đi cùng?
– Nó muốn mình đưa đi. Hai mẹ con đi được rồi, dịp sau tôi sẽ lên. Với lại nó đi hai tuần, một tháng sau lại về ấy mà. Đài Loan bé xíu, muốn gặp lúc nào mà không được.
– Tôi hỏi có một câu mà sao mình trả lời nhiều vậy. Con nó chưa đi mà xem ra mình nhớ nó lắm rồi đó phải không?
Chồng nàng không nói gì, chỉ hứ một tiếng rồi quay ra. Tới bậc cửa, gã có vẻ ngập ngừng rồi ngoái đầu lại.
– Hôm đó qua sớm, tôi nấu bữa cơm mọi người cùng ăn, xong tôi chở hai mẹ con ra ga tàu.

Con tàu lao nhanh về phía trước. Này ga Đài Bắc cũng sắp đến rồi đây!


===================================================

【2016年入圍作品】越南文|回臺北的火車 Chuyến tàu về Đài Bắc

文/翠蘭

週末早晨的車站很熱鬧,人們都想享受放鬆的日子,趕在最後一天,才從家鄉搭火車回到大都市。她們母女倆順利找到自己的座位。車輪轉動好一會,車上的人事物總算安定,車廂內沒剩下多少空位,空氣中保持安靜的氛圍。火車上的乘客們,似乎都在編織自己的故事、思路。上車到現在,她母女倆仍未開口說話。車窗外的景物呼嘯而過,尚未看清楚就被拋向後方,消失了。過了半個月,她才見到孩子,她有很多話要對她說,但今天她一直心神不寧,憂喜參半。

***

米飯飄來陣陣香味,讓她的心怔忡而紅了眼眶。是煙氣不懂得疼惜,才讓她雙眼一直感到酸澀嗎?原來就在今天下午,她得知將要當媽媽。還有什麼能夠比這個消息更幸福呢?她婆婆也高興無比,老人家趕緊到雜貨店買幾斤香米,慶祝長孫即將的到來。而她,還來不及跟娘家報喜,就等明天吧,她母親一定也會替開心呢!

還有她的先生…。「砰!」廚房的門重擊在牆壁上,嚇著了她,還沒來得及定神,就看到先生跌跌撞撞的身影,濃烈的酒味瀰漫在空氣中,看來他今晚又酒醉了。和往常一樣,她趕緊放下手中的竹筷,往後門退去,腳步已踏出門外,但仍伸出頭來,畏縮等待先生的動靜。看見他步履搖晃地向前撲,抓住最近的木柴棒,她連忙奔走。她的先生平時也是勤懇、質樸的人,只是有嚴重酗酒的惡習,每次酒醉便無事生非。想當然爾,沒人要搭理醉漢,他一惱怒就回家毆打老婆出氣,她成了他的發洩筒。

今晚,她又陷入極度恐慌,先生的影子在月光底下神出鬼沒。她往丘陵處跑去,累了便倒坐地上,才發現身處村莊公墓。她躲在老舊的墳墓後方,忐忑等待先生身影搖晃而過,此時她的心跳幾近停止。過了一會,景物終於回歸寧靜,孤寂,在迷霧中散開。她想哭卻不敢放聲哭泣。一心直想,唯有自盡,才能停止她正在承受的苦痛。她舉手撫摸腹部,但這股即將為人母的喜悅,讓她變得強壯且堅決。突然間,她聽見某處有人在呼叫自己的名。飄渺又參和哭泣的叫聲,在墓園月夜中,讓她感到毛骨悚然。啜泣聲,越來越近,她睜大雙眼輕抿雙唇緊抓衣襟。回過神來,她認出那是婆婆的聲音。淚水忍不住奪眶,她趕緊起身,跑去緊抱著婆婆,兩人泣不成聲。

***

時序入秋,微涼的氣候讓樹木百草加倍嫩綠。丘陵、山坡蜿蜒参差,景色掠過車窗。女孩輕握母親消瘦的手,撫摸細緻肌膚下暴露的青筋。如從夢境中被人喚醒般,她轉頭看著孩子恍然微笑,原本飽受苦痛的雙眸如今盈溢著幸福。

她歡欣自己的漂亮女兒已經長大,且有著遼闊的未來正在等待著孩子,一想到這更加歡欣。回想彼時和女兒同齡的時候,她已經要準備上花車回夫家。那個男人,她素未謀面的那個男人,兩人從未親近。這場經由媒介的婚姻,既不夢幻也不浪漫,如朋友常借她讀的小說。但是…無所謂!只希望那是正當人家就好。然而,一切都在命運的嘆息中變化。孩子八歲那年,她已不在那屋簷下,正確地說,她不能繼續留在那屋子。

為了方便和孩子見面,她在附近承租小房間,每天接鎮上的沙發皮套代工工作。一位年長的工人負責運貨,偶爾來到她的住處,送材料、取成品。久而久之,他們倆越來越親近,那位工人疼惜她且有意照顧。但她因為心繫孩子只好一直推辭。再說,愛情的火苗在她內心深處早已熄滅。她和先生雖然已離婚,但她的大小事,他都瞭若指掌。某天看到那人來取貨,前夫扛著大刀,威脅要把兩人給殺了。女兒嚇得嚎啕大哭,邊哭邊喊她爸爸。淚水軟化了醋中人剛強的手,讓大刀直落在地,他抱著孩子哭了起來。

***

前些天,先生來跟她說下週要送孩子上台北入學。

「為什麼我們不一起去?」
「她想要妳送她去。母女倆去就好,下次有機會我再上去。而且她只去兩個禮拜,一個月後又回來了啊,台灣小不隆咚,哪時候想見都嘛可以。」
「我問一句而已,你回答那麼多,孩子都還沒出門,你已經想她了是吧?」聽到回應她的先生不吭聲,哼一聲便掉頭走去。直到家門前,他的身影充滿猶豫但仍回頭說:「那天早點去學校,我煮燉飯大家一起吃,我再送妳們母女倆去車站。」

***

火車向前方奔馳。台北站快到了呀!