Truyện ngắn được đăng trên báo Bốn Phương - tờ báo có thể nói là duy nhất hiện nay dành cho người Việt tại Đài Loan, số tháng 5, 2015. Trong bản in, các biên tập viên đã có chút thay đổi, nhỏ thôi, ví dụ không để thẳng là Đại học Hương Nguyên mà ghi là Đại học XX :D. Thực ra, tên Hưng Nguyên cũng là do tác giả tự nghĩ ra chứ không có thực. Sau đây là toàn văn truyện ngắn.
-------------------------------------------
- Hoàn toàn là sự thật đấy, tin tôi đi. Bản thân thôi cũng thấy làm lạ nên tôi theo dõi mấy hôm nay rồi mới đi báo các anh. – Cụ ông họ Chương nói, trông mặt tỏ vẻ căng thẳng mà quả quyết lắm.
- Vâng, nếu đúng vậy thì chuyện này thật không đơn giản chút nào. Tôi sẽ báo cáo lên đồn trưởng rồi chờ mệnh lệnh từ cấp trên. Chúng tôi rất cảm ơn bác!
***
Kí túc xá Đại học Hưng Nguyên dạo này mỗi ngày lại càng thêm vắng vẻ. Phần đông sinh viên trọ học ở đây đã lục đục dọn về quê nghỉ hè hết thảy, chỉ còn lại số ít nghiên cứu sinh và sinh viên các lớp bổ túc thì vẫn phải đến trường đều đặn. Khi cái nắng bên ngoài đã dịu bớt, Hùng uể oải rời khỏi giường. Cái máy điều hòa vẫn chạy ro ro giữ cho căn phòng thật mát mẻ dễ chịu. Hùng kéo nhẹ cánh cửa sổ, không gian tươi xanh bên ngoài được tô điểm bằng những chùm hoa phượng rực đỏ và tiếng ve kêu ra rả càng làm tăng thêm nỗi buồn mùa hạ... Tính ra cũng đã gần trọn năm kể từ ngày Hùng sang Đài Loan du học. Hè này Hùng cũng muốn tranh thủ tìm một công việc làm thêm để có thể dành dụm được chút ít trước khi về lại quê hương. Với chiếc xe đạp cũ mua lại từ hồi mới sang, anh lần lượt đi đến hết các vùng lân cận, vào từng công xưởng để hỏi thăm nhưng đều nhận được cái lắc đầu. Chiều nay Hùng lại tiếp tục dự định tìm việc của mình, và lần này sẽ là một hướng khác. Tới được hai ba công xưởng, anh vẫn chưa được nhận vào làm, bởi nơi nào cũng muốn tìm công nhân lành nghề chứ không phải là học sinh đi làm thêm. Đang phân vân Hùng chợt nhận ra là mình đã ra tới vùng ngoại ô tự lúc nào. Phía trước mặt anh bây giờ là một con đường nhỏ, hai bên là những nếp nhà theo kiểu xưa nằm thấp thoáng sau những nhành cây rậm rạp. Hùng đi tiếp một đoạn nữa thì tới một ngã ba, nơi đó có một ông cụ đang đứng chơi với đứa cháu trai còn nhỏ tuổi. Thấy Hùng, cả hai ông cháu đều nhìn anh với ánh mắt lạ lẫm. Nhất là khi Hùng không đi tiếp mà lại rẽ về phía con đường bê tông dốc lên thoai thoải dẫn lên đỉnh đồi trước mặt.
Về phần Hùng, ban đầu anh cũng định hỏi thăm đường, nhưng sau lại thôi. Anh cũng không hiểu sao mình lại rẽ sang con dốc hướng lên đỉnh đồi mà không đi thẳng tiếp hoặc quay lại để về trường. Anh cứ cúi rạp mình cố sức đạp xe lên dốc cho tới khi không còn nhìn thấy hai ông cháu phía bên dưới nữa thì thôi. Không gian đã ngả về chiều, từng đợt gió trên đồi cao thổi mát rười rượi, xa xa ánh hoàng hôn úa đỏ cả một vùng chân trời, làm cho khung cảnh như nhuộm một màu buồn thê lương. Lúc này Hùng bỗng nghe có tiếng choang choang đâu đó rất đều đặn. Với kinh nghiệm của một sinh viên ngành cơ khí, Hùng có thể đoán đó là tiếng của chiếc máy dập. Để ý mới thấy, ngay phía bên phải có mấy dãy nhà tường tôn như kiểu nhà kho nằm song song. Tất cả đều trông có vẻ rất hoang tàn. Khi tới nơi, nhìn qua những lỗ thủng rất lớn, Hùng có thể thấy bên trong không còn một vật dụng gì. Hùng cứ nhằm nơi phát ra âm thanh ấy mà tìm tới thì nhận ra có một công xưởng nằm ở góc sâu nhất của dãy nhà trong cùng. Bước vào bên trong một chút Hùng mới cảm nhận là nơi này thật là rộng. Máy móc nằm la liệt khắp nơi, nhưng có vẻ như đã lâu không được sử dụng. Chỉ có một số ít công nhân đang làm việc ở đây. Họ dường như đang tập trung vào công việc của mình mà không hề để ý đến sự có mặt của Hùng. Người thì đang khoan, người thì bào, lửa bụi sắt bắn tung tóe khắp nơi cháy sáng đỏ rực. Phía trên trần nhà có một chiếc cầu trục (天車 – tác giả) chạy dài đến cuối xưởng. Cái móc sắt của nó thật to treo bên dưới sợi dây ròng rọc cứ đưa qua đưa lại kêu kẽo kẹt kẽo kẹt. Phía xa xa, có một người hình như là kỹ sư đang vẽ vẽ một chi tiết cơ khí nào đó trên chiếc máy tính. Hùng mạnh dạn tiến lại gần hỏi thăm:
- Chào anh, làm ơn cho hỏi, nơi đây có đang cần người không ạ.
Người kỹ sư khẽ lấy tay chỉnh chiếc kính mắt trên sống mũi rồi quay lại nhìn Hùng.
- Muốn tìm việc à? Ở đây có đấy, ông chủ vẫn cần người đến giúp.
- Ồ vậy may quá, phiền anh nói với ông chủ cho tôi làm thêm ở đây được không. Tôi là du học sinh Việt Nam, hiện đang học thạc sĩ ngành cơ khí tại Đại học Hưng Nguyên gần đây thôi.
- Du học sinh à, không trách gì tiếng Trung của cậu nghe lạ lạ. Để tôi dẫn cậu đến gặp ông chủ. – Anh kỹ sư mỉm cười, Hùng để ý thấy anh ta còn khá trẻ, đâu tầm chỉ ngoài ba mươi.
Ông chủ là một người đàn ông đứng tuổi, tầm thước với mái tóc cắt ngắn trụi lủi. Khác với những người công nhân mặc những chiếc áo ka ki cũ rích thì ông lại diện một bộ com-lê rất đúng điệu cùng đôi dày đen bóng loáng. Sau khi nghe anh kỹ sư giới thiệu Hùng, ông chủ gật gật đầu nói thêm gì đó, rồi ông quay sang mời Hùng ngồi. Hùng ngồi xuống bên chiếc bàn tròn bày la liệt các hàng mẫu của cờ-lê, ốc vít, kiềm và rất nhiều những dụng cụ mà trước giờ Hùng chỉ thấy trong các cuốn giáo trình đại học. Ông ta ngồi ngả người trên chiếc ghế đối diện, đưa tay lấy bao thuốc và rút ra một điếu đặt vào khóe môi rồi đốt thuốc.
- Cậu muốn tìm việc ở đây? Rất tốt, ở đây cũng đang rất cần người – Ông ta phà khói lên trên rồi tiếp – Tôi họ Lâm, còn cậu tên là gì?
- Thưa, tôi là Trần Hùng, du học sinh Việt Nam tại Đại học Hưng Nguyên.
- Tốt lắm! Hiện tại tôi đang cần người. Cậu đến rất đúng lúc, thậm chí nếu có bạn bè thì hãy giới thiệu tới đây. Tiếng Trung nếu chưa biết, rồi sẽ biết hết, không lo. Nhưng hiện nay việc ca ngày đã hết, tôi cần người làm ca đêm.
- Ban đêm à thưa ông, ở nơi này? – Hùng tỏ vẻ hơi ngần ngại.
- Đúng vậy, tôi muốn máy móc phải chạy cả ngày lẫn đêm, chạy hết công suất, như vậy sản phẩm mới nhiều và nhanh có lời được. Tôi có hai máy CNC, ban ngày đã có một công nhân vận hành và xem ra không vấn đề gì. Vì vậy tôi cần một người trực máy ban đêm, từ khi tan ca ngày là lúc 5 giờ chiều đến 1 giờ sáng hôm sau, tổng cộng cũng là tám tiếng đồng hồ. Đối với công nhân ca ngày tôi trả 120 Đài tệ một giờ, riêng đối với cậu làm ca đêm tôi sẽ trả 150 Đài tệ. Vị chi một ngày đi làm, cậu sẽ kiếm trên hơn cả ngàn Đài tệ rồi đấy.
Có cảm giác như Hùng bị cuốn hút luôn vào câu chuyện của ông mà không kịp suy xét điều gì. Anh cảm thấy hơi ngần ngại, nhưng đây quả là một cơ hội rất tốt
- Cảm ơn ông chủ, tôi tuy trước giờ chỉ đi học, chưa làm thêm bao giờ, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức.
- Sẽ có anh Minh giúp cậu, chính là anh bạn đẹp trai khi nãy đấy, một kỹ sư phần mềm CIMCO (phần mềm lập trình điều khiển máy CNC – tác giả) tài năng mà tôi mới đưa từ Đài Bắc về đây. Cậu sẽ có một tuần làm ca ngày để học việc, sau đó thì chuyển xuống ca đêm. Nếu thấy được thì đầu tháng sau sẽ bắt đầu. Làm bao nhiêu giờ, trả bấy nhiêu tiền. À, đây là danh thiếp của tôi, nếu cần cứ liên lạc.
***
Đến lúc này Hùng vẫn còn cảm giác hồi hộp, giống như đang chuẩn bị bước vào một cuộc phiêu lưu. Dù đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa nhưng anh vẫn cảm thấy lo lắng, nhất là đối với công việc trên phòng thí nghiệm. Thật không hay chút nào nếu như giáo sư của Hùng biết anh đi làm mỗi ngày và không tập trung cho nghiên cứu. Nhưng dẫu sao đây cũng là một cơ hội tốt để kiếm tiền. Vả lại cũng còn chút may mắn là nếu đi làm đêm thì Hùng sẽ vẫn có thể đảm bảo ban ngày có mặt khi thầy cần gặp. Thậm chí nếu suôn sẻ thì vào năm học mới, Hùng vẫn có thể tiếp tục công việc tại công xưởng mà không sợ ảnh hưởng đến việc học.
Anh Minh là một người làm việc chăm chỉ, và với Hùng, anh còn giống như một người thầy tận tâm. Suốt ngày Hùng thấy anh ngồi đối diện với chiếc máy tính cùng với những bản thiết kế chi tiết cơ khí phức tạp. Công việc của Hùng thì khá đơn giản, chỉ là cho nguyên liệu vào, cố định, rồi nhấn nút cho máy chạy. Chờ cho máy thi công xong, Hùng lấy sản phẩm ra rồi lại đặt nguyên liệu vào chuẩn bị cho một quy trình mới. Người ồn ào nhất công xưởng có lẽ là ông chủ Lâm. Mỗi khi ông ta vào xưởng, Hùng đều thấy ông vận một bộ com-lê màu đen và mang một đôi giày da bóng loáng. Nghe anh Minh nói, đó là do ông vừa đi làm việc với đối tác hoặc khách hàng về. Ở trong xưởng thường thì ông không làm gì cả, chỉ hút thuốc và hút rất nhiều, đặc biệt lúc nào cũng hút ở một bên khóe môi. Có khi ông lại tới chỗ này lại chỗ kia để đốc thúc công nhân làm việc. Tuy có vẻ săm soi như vậy nhưng ông rất biết quan tâm người khác bằng những câu hỏi thăm, lâu lâu ông lại mua đồ ăn hoặc nước giải khát đến mời mọi người.
- Cậu thấy chỗ này được chứ? – Một hôm ông chủ đến vị trí của Hùng để xem anh làm việc, và rồi nói chuyện với anh – Trước đây, nó vốn là cái nhà kho cũ kĩ, một cái thùng rác chứa hàng tấn máy móc đưa về từ những nhà máy và công xưởng phía trước. Chính tôi đã bỏ vốn để cải tạo lại một số máy còn tốt rồi đưa vào sử dụng, rồi thuê công nhân. Tôi sẽ còn phát triển nó lên nữa. Rồi tôi sẽ làm sống lại nơi này.
- Vâng thưa ông chủ, đó quả là một điều đáng ngưỡng mộ. Còn tôi thì rất mừng vì đã có nơi nhận vào làm thêm. – Hùng cười đáp.
- Haha, cậu cũng khá lắm, học hỏi rất nhanh nhẹn, mới đấy mà đã có thể tự vận hành máy được rồi. Cố lên!
Quả thật, chỉ sau mấy ngày học việc, Hùng đã quen dần với công việc ở xưởng. Với Hùng, nơi đây nhanh chóng trở thành thân thuộc. Hùng quen luôn với cả cái không khí lúc nào cũng ồn ào nhộn nhịp, tiếng máy khoan cắt rè rè, tiếng máy bào lẹt xẹt bắn ra nhiều tia lửa, tiếng máy CNC ầm ầm và nhất là cái máy dập, chứ choang choang liên tục liên tục từ sáng đến tối mới chịu ngưng, hay chiếc cầu trục cứ mỗi khi xong nhiệm vụ vận chuyển đồ đạc, cái móc sắc treo tòn teng của nó lại đung đưa kẽo kẹt kẽo kẹt.
Mọi người trong xưởng cũng ai lo việc người ấy, ít khi nói chuyện với nhau, trừ khoảng ba mươi phút nghỉ ngơi và ăn trưa thì mới tụ họp lại, vừa ăn vừa kể chuyện. Tính ra cả xưởng chỉ trên dưới mười người nhưng đều là những công nhân lành nghề. Nghe nói trước đây ông chủ mời họ về từ những nơi khác nhau để tạo nên công xưởng như bây giờ. Anh Minh là người về gần đây nhất, khi ông chủ quyết định đầu tư sang hướng sử dụng máy CNC. Bởi có như vậy thì mới tạo ra được nhiều sản phẩm tinh xảo và đồng loạt, lợi nhuận mới tăng lên so với kiểu làm thủ công trước đây. Hùng cũng chỉ biết có vậy, với lại theo lời anh Minh dặn thì cũng không nên hỏi nhiều làm gì. Thực ra với danh phận của Hùng mà đi làm thêm là rất nguy hiểm, vì theo luật pháp của Đài Loan, nếu là người lao động bất hợp pháp bị phát hiện thì ngoài việc đóng tiền phạt rất cao còn bị trục xuất về nước ngay lập tức và không được xét nhập cảnh lại cho lần sau. Tuy Hùng có giấy phép lao động dành cho sinh viên, nhưng cũng chỉ được phép làm tối đa 16 tiếng một tuần mà thôi.
Sau một tuần học việc, Hùng chuyển sang làm ca đêm. Mỗi buổi chiều Hùng lại lóc cóc đạp chiếc xe cũ kỹ của mình tới xưởng. Có một điều kì lạ là lần nào cũng vậy, cứ mỗi khi tới ngã ba đoạn rẽ lên dốc Hùng đều thấy cụ già mà anh gặp bữa hôm trước, có khi ông chơi với đứa cháu nhỏ, có khi thì chỉ đứng một mình. Ông cụ ấy chính là bác Chương.
Ca ngày vui vẻ ồn ào bao nhiêu thì ca đêm cô quạnh bấy nhiêu. Khi mới vào ca thì trời còn sáng lắm, nhưng chỉ lát sau bóng tối như chiếc chăn đen bỗng nhiên trùm xuống bao phủ cả núi đồi. Vị trí của Hùng làm việc được chiếu sáng bởi ba chiếc đèn cao áp treo trên trần nhà, còn xung quanh thì tối om như mực. Lúc này những khối máy móc xung quanh tựa như những gã người hầu khổng lồ câm lặng, còn Hùng tự coi mình là ông chủ đang sai khiến chúng để làm nên những sản phẩm đẹp đẽ. Không gian đầy ắp tiếng ồn khiến Hùng dần dần quên luôn rằng thực ra mình đang ở trên một lưng đồi hiu quạnh. Mấy ngày đầu làm ca đêm, Hùng cũng hơi ngần ngại nhưng mãi rồi cũng quen. Thậm chí, những lúc rãnh rỗi chờ máy thi công, Hùng lại để cho trí tưởng tượng của mình bay bổng. Hùng nghĩ đến tương lai rồi mỉm cười. Sẽ như thế nào đây nhỉ, nếu có thể Hùng sẽ không chỉ làm trong hè này mà còn tiếp tục đi làm cho tới khi mãn khóa. Mọi việc sẽ được sắp xếp thế này, thế kia. Và nhất là khi nhẩm tính số tiền có thể tích góp sẽ được mang về cùng tấm bằng thạc sĩ, Hùng đã cảm thấy lâng lâng.
Một đêm nọ cũng như bao đêm Hùng một mình làm việc ở xưởng, khi cỗ máy CNC vừa dừng lại sau khi hoàn tất một đợt gia công, Hùng bất chợt nghe thấy âm thanh kẽo kẹt kẽo kẹt. Anh giật mình ngước mắt lên thì phát hiện sợi dây ròng rọc của chiếc cầu trục cứ đung đưa đung đưa qua lại, mặc dù Hùng nhớ rõ là từ nãy giờ anh không hề dùng đến nó để vận chuyển đồ đạc trong xưởng. Hơi một chút rùng mình, Tùng bỗng ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng có vẻ như đã từng ngửi thấy ở đâu rồi đó. Đúng rồi, chính là mùi thuốc lá thơm, loại thuốc lá mà ông chủ vẫn thường hay hút. Nhưng khuya rồi, ông chủ còn đến đây làm gì? Hùng ngẩng mặt lên, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng lên đến tận ót, rồi lan đến từng sợi tóc trên đầu Hùng. Từ xa xa trong bóng tối của xưởng, có một đốm sáng đỏ đang rung rinh cảm giác như đang tiến lại phía Hùng. Cái đốm đỏ lấy lâu lâu lại cháy sáng lên chập chờn chập chờn. Một lúc sau thì bóng người rõ dần, đúng là ông chủ Lâm, vẫn trong bộ đồ com-lê lịch sự và đôi dày bóng láng quen thuộc, trên khóe môi ông đang ngậm một điếu thuốc.
- Khá lắm, - tiếng ông chủ cất lên từ xa – cậu làm rất chăm chỉ.
- Chào ông chủ, sao ông đến giờ này, ông vào từ chỗ nào vào, tôi nhớ đã khóa trái cửa rồi mà? – Lúc này Hùng đã bình tĩnh lại, thực ra anh đang cố gắng để bình tĩnh.
- Công xưởng có một cửa sau, và dĩ nhiên tôi có chìa khóa. Tôi đến kiểm tra xem cậu làm ăn như thế nào. Tất cả chỗ này giao cho một mình cậu, một mình một giang sơn, không tự do lắm sao.
Ông chủ cười khà khà, rít thuốc thêm mấy hơi. Lúc này để ý kỹ Hùng mới nhận thấy khuôn mặt ông hơi xanh xao lành lạnh chứ không xạm đen rắn rỏi như ban ngày. Nhưng anh nghĩ có lẽ vì đêm khuya không đủ sáng nên mới nhìn ra như vậy. Ông chủ Lâm đi đi lại lại một hồi rồi ngồi xuống bên chiếc bàn đựng sản phẩm mẫu, ông chăm chú nhìn Hùng, chờ anh thay nguyên liệu xong rồi mới nói tiếp:
- Cậu biết đấy, tiền lương tôi thuê cậu không phải là ít, 150 Đài tệ mỗi giờ, nghĩa là rất cao đấy. Vậy nên tôi muốn công sức cậu bỏ ra phải xứng đáng với cái giá của nó.
- Thưa vâng, tôi vẫn luôn cố gắng chăm chỉ.
- Tôi biết! Mà cậu có cảm thấy ngại tối hay lo sợ thì cứ bật hết tất cả đèn điện lên, sao lại chỉ có ba bóng cao áp thế kia. Với lại, nếu có bạn bè thì giới thiệu tới đây mà làm chung, tôi vẫn đang cần người, những chiếc máy dập đằng kia vẫn có thể chạy buổi tối đấy.
- Thưa vâng, nhưng dịp hè bạn bè tôi đứa thì về nước, đứa thì đi du lịch rồi. Ngoài ra tôi cũng không quen biết nhiều.
- Ừ, cũng không vội, cứ từ từ mà tiến hành thôi. Thôi tôi về đây, công việc vất vả thì hãy cố gắng lên, hôm sau tôi lại tới, dĩ nhiên không báo trước.
Rồi cứ như vậy, hai ba hôm ông chủ Lâm lại tới. Dù chỉ là trong chốc lát, nhưng sự có mặt của ông cũng làm Hùng vơi bớt đi cảm giác cô đơn. Ông đi từ cửa sau với mùi thuốc lá thơm làm người báo hiệu. Có một chi tiết không biết Hùng có để ý hay không, cứ mỗi khi ông chủ đến, sợi dây ròng rọc của cái cầu trục lại đung đưa kẽo kẹt kẽo kẹt.
Thấm thoát một tháng đã trôi qua. Vậy là chỉ còn vài ngày nữa là Hùng sẽ cầm trên tay tháng lương đầu tiên. Với những sinh viên như Hùng, đây quả là một khoản tiền rất lớn. Vì vậy càng gần đến ngày đặc biệt ấy Hùng lại càng nôn nao, háo hức. Nhưng có một sự việc bất ngờ xảy ra, Hùng bị phát hiện và được đưa về đồn cảnh sát. Đội tuần tra thuộc sở cảnh sát thị trấn đã hết sức kiên nhẫn chờ cho tới khi Hùng tan ca khóa cửa bước ra ngoài thì ập đến. Như một bản năng, Hùng đã bỏ chạy nhưng không thoát được.
***
- Xin lỗi anh Hùng, ban đầu chúng tôi chỉ muốn mời anh về sở để làm rõ một số thắc mắc, nhưng vì anh bỏ chạy nên buộc lòng chúng tôi phải dùng vũ lực – Người cảnh sát trẻ đứng đối diện với Hùng lịch sự nói – bây giờ xin anh hãy cứ bình tĩnh và để tâm trí được thoải mái.
- Thưa, tôi có giấy phép lao động dành cho sinh viên. – Hùng phân trần.
- Hãy tạm gác cái đó sang một bên – người cảnh sát trẻ vẫn ôn tồn – Chúng tôi nhận được tin báo và đã theo dõi anh nhiều hôm, nhưng thật sự chưa rõ lắm vì sao anh lại đến khu vực ấy vào mỗi buổi chiều tối?
- Tôi làm thêm, tôi làm gia công các chi tiết cơ khí – Hùng đáp.
- Anh nói là anh gia công trong cái khu nhà xưởng tối tăm và hoang tàn đó vào ban đêm ư?
- Thưa vâng, tôi làm thêm cho ông chủ Lâm.
- Ông chủ Lâm? Ông chủ Lâm nào nhỉ, chẳng lẽ lại là Lâm Ngạn? - người cảnh sát sửng sốt đến mức làm Hùng cũng ngạc nhiên về thái độ của anh ta.
- Thưa đúng, ông ấy có cho tôi danh thiếp.
- Ôi anh Hùng, anh có biết anh đang nói gì không? Đúng là nơi ấy, cái công xưởng bỏ hoang ấy, đã từng có một ông chủ và ông ta tên là Lâm Ngạn. Nhưng ông ta đã mất cách đây mười lăm năm rồi. Tôi nhắc lại, mười lăm năm rồi đấy. Và những dãy nhà xưởng bỏ hoang đó trước đây chính là công ty cơ khí rất tiếng tăm của ông ta.
Hùng như chưa tin vào những gì đang nghe thấy thì anh cảnh sát đứng dậy, khẽ dựa người vào cạnh bàn rồi nhẹ giọng kể tiếp:
- Từ hồi nhỏ tôi có nghe kể nhiều về ông Lâm vì ông ta rất nổi tiếng ở vùng Hưng Nguyên này, một con người quân tử, một tay chơi phóng khoáng, và một ông chủ đầy tham vọng. Nói thật là cũng nhờ công ty đình đám của ông ấy mà dân vùng này mới có việc làm, giảm nạn thất nghiệp. Danh tiếng của công ty ông ấy tôi nghĩ không chỉ nội trong Đài Loan này đâu. Nhưng đáng tiếc là ông ta đã không gặp thời, lại quá mạo hiểm trong làm ăn. Khi nền kinh tế chung bắt đầu đi xuống, hầu hết các đơn đặt hàng đều bị hủy, trong khi các hợp đồng thuê nhà xưởng, lương công nhân và nợ ngân hàng lại đáo hạn dồn dập. Và kết quả như thế nào, giờ anh cũng có thể đoán biết được. Ông ấy phá sản, máy móc bán sạch để trả lương cho công nhân và thanh toán mọi nợ nần, còn lại một số ít thì dồn vào trong cái góc nhà kho mà anh gọi là công xưởng ấy. Sau khi lo xong mọi việc, ông ta đã tự sát bằng cách treo cổ vào sợi dây ròng rọc của cái cầu trục ở bên trong đó. Một cái chết rất bi thương và đáng tiếc.
Sự bàng hoàng, sửng sốt giờ chuyển sang cho Hùng. Anh không biết có nên tin vào câu chuyện này hay không nhưng tất cả không có vẻ gì là bịa đặt cả. Trên khuôn mặt, trong tâm trí của người cảnh sát dường như đang sống lại một kí ức tưởng như đã bị quên lãng từ lâu.
- Ấy vậy mà giờ đây lại có người đang đi làm thêm cho ông ấy – Dừng một chút, anh cảnh sát trẻ quay lại nhìn Hùng và nói tiếp – Kì thực, khi nhận được tin báo, chúng tôi hết sức ngạc nhiên và cũng bán tín bán nghi. Trong những lần theo dõi anh, trinh sát của chúng tôi về báo cáo lại là chỉ thấy anh đi vào trong nhà kho. Dù lúc đó chỉ mới 5 giờ chiều, trời vẫn còn sáng, nhưng ngay sau đó họ không cách nào nhìn thấy anh đâu nữa. Đến hôm vừa rồi, chúng tôi quyết định chờ đến hết đêm, rốt cuộc chúng tôi đã gặp được anh. Tôi nghĩ, với anh đó là một sự may mắn.
- Nghĩa là những đồng lương của tôi… Trời ơi!!! – Hùng gục xuống, từ lúc đó trở đi, anh không còn biết những gì đang diễn ra xung quanh nữa.
Sau một thời gian điều tra không mang lại kết quả thực tế, Hùng được tự do. Với anh, những gì vừa xảy ra quả như một cơn ác mộng, một cơn ác mộng hoang đường hiện hữu giữa thực tại. Một câu chuyện mà anh không thể nào giải thích nổi. Một buổi sáng nọ, anh quyết định tìm đến công xưởng một lần nữa, nhưng đúng như lời người cảnh sát nói, nơi ấy chỉ là một không gian hoang tàn, vắng vẻ. Nơi mà ngày trước Hùng vẫn đi làm là một gian nhà kho với hàng khối máy móc đã bám bụi thời gian. Tuyệt nhiên không có anh Minh, không có bất cứ một người bạn thợ nào ở đó cả. Vừa thất vọng vừa hoài nghi, bất chợt anh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, đúng rồi, mùi thuốc lá thơm của ông chủ. Hùng ngẩng lên, xa xa anh thấy rõ ràng là ông Lâm với bộ com-lê lịch lãm, đôi giày đen bóng loáng và nhất là cái điệu rít thuốc từ khóe môi đặc trưng. Ông đang nhìn Hùng, khẽ mỉm cười rồi bước lên một chiếc xe sang trọng. Hùng như người nửa tỉnh nửa mê, định chạy đuổi theo nhưng đôi chân không tài nào nhấc nổi.
Chiếc xe vọt đi, bỏ lại phía sau một làn khói trắng.
***
Viết thêm: câu chuyện này xảy ra cách đây đã gần năm năm, Hùng bây giờ đã học xong và về nước làm việc. Nghe nói, khu nhà xưởng bỏ hoang giờ đang có một số công ty thuê và cải tạo lại thành nhà kho và công xưởng rất hiện đại. Nơi đây đang thực sự hồi sinh sau hơn hai mươi năm hoang phế.