Tặng Minh Hải
Kỷ niệm lần gặp nhau khi em quá cảnh ở sân bay Đào Viên - 08/04/2010
Hôm qua vừa gặp lại cố nhân
Xa cách bao năm biệt nghìn trùng
Mười tám giờ ôi sao cho đủ
Đông tây kim cổ hội tương phùng
Bao năm giữ trọn một tình thân
Vui sướng anh em vạn vạn lần
Đêm trắng hàn huyên không chợp mắt
Mai về dạ luống những bâng khuâng.
Friday, April 16, 2010
Chớm Đông
Vừa nghe người nhắn đã sang đông
Xao xuyến trong ai những chạnh lòng
Sài Gòn ban sớm se se gió
Đông vắng anh rồi em lạnh không?
“Yêu nhau tay nắm lấy bàn tay”
Nép khẽ vào nhau liếc mắt cười
Hôm nay ra phố quàng khăn ấm
Em nhớ Sài Gòn em nhớ anh!
Hạ đến thu qua đông lại sang
Én liệng trong veo vút nắng tràn
Tình đông run rẩy thương thương lắm
Xuân về mơ lại giấc trăm năm!
DaYeh - chớm đông 2009
Xao xuyến trong ai những chạnh lòng
Sài Gòn ban sớm se se gió
Đông vắng anh rồi em lạnh không?
“Yêu nhau tay nắm lấy bàn tay”
Nép khẽ vào nhau liếc mắt cười
Hôm nay ra phố quàng khăn ấm
Em nhớ Sài Gòn em nhớ anh!
Hạ đến thu qua đông lại sang
Én liệng trong veo vút nắng tràn
Tình đông run rẩy thương thương lắm
Xuân về mơ lại giấc trăm năm!
DaYeh - chớm đông 2009
Nhớ...
...
Mấy hôm nay thấy nhớ nhà ghê! Hic, vậy cũng là gần trọn 1 năm rồi ấy nhỉ, cũng đã quen thuộc với nhịp sống bên này, thế mà tự dưng... Chưa lần nào mình lại cảm thấy cái nhớ nó trỗi dậy mãnh liệt đến như vậy!
Một năm rồi nhỉ? Kỉ niệm cũng thật là nhiều! Rồi mai mốt về lại quê nhà chắc cũng sẽ nhớ bên này lắm đây! Cũng nghĩ tới việc là một khi đã về, liệu còn cơ hội nào quay lại nữa không, và giả sử có đi nữa thì cũng sẽ không còn được gặp những người xưa, lúc ấy một mình với cảnh cũ có khi lại buồn hơn!
Ôi... "Khi ta ở chỉ là nơi đất ở"
Tâm trạng, không nên suy nghĩ nhiều, mọi việc vẫn đều đều mà làm...
Viết đôi dòng cho đỡ nhớ.
***
Hò…ơ….
Chim bay đi đâu thì chim cũng bay về tổ
(Bạn ôi…) Nước chảy đi đâu nước cũng đổ về nguồn… ơ
Hò ơ… khoan
Còn em xa anh, anh xa em, thiên hạ đều buồn
Dẫu có xa nhau cách mấy…ơ
Hò…ơ khoan… cũng sẽ tìm đường (... ơ) về với nhau…
Mấy hôm nay thấy nhớ nhà ghê! Hic, vậy cũng là gần trọn 1 năm rồi ấy nhỉ, cũng đã quen thuộc với nhịp sống bên này, thế mà tự dưng... Chưa lần nào mình lại cảm thấy cái nhớ nó trỗi dậy mãnh liệt đến như vậy!
Một năm rồi nhỉ? Kỉ niệm cũng thật là nhiều! Rồi mai mốt về lại quê nhà chắc cũng sẽ nhớ bên này lắm đây! Cũng nghĩ tới việc là một khi đã về, liệu còn cơ hội nào quay lại nữa không, và giả sử có đi nữa thì cũng sẽ không còn được gặp những người xưa, lúc ấy một mình với cảnh cũ có khi lại buồn hơn!
Ôi... "Khi ta ở chỉ là nơi đất ở"
Tâm trạng, không nên suy nghĩ nhiều, mọi việc vẫn đều đều mà làm...
Viết đôi dòng cho đỡ nhớ.
***
Hò…ơ….
Chim bay đi đâu thì chim cũng bay về tổ
(Bạn ôi…) Nước chảy đi đâu nước cũng đổ về nguồn… ơ
Hò ơ… khoan
Còn em xa anh, anh xa em, thiên hạ đều buồn
Dẫu có xa nhau cách mấy…ơ
Hò…ơ khoan… cũng sẽ tìm đường (... ơ) về với nhau…
Subscribe to:
Posts (Atom)